Ghosting

--
“Tệ thật, mình lại tự khiến mình thấy khổ sở vì một người khác à?
Mình đã hứa với bản thân rằng sẽ không để cho ai khiến mình phải đau lòng rồi cơ mà? Nhưng nếu mình không vì một người mà buồn bã, thì người đó cũng như vạn người khác trong thế giới này, đâu là gì với mình đâu?”

Nghĩ thế nên tôi đành ngồi im lặng, tựa cằm vào đầu gối và nhắm mắt để cảm nhận những gì mình đang cảm thấy. Thật kinh khủng, dạ dày quặn lại, miếng cà rốt tôi cố nhai trưa nãy đang lơ lửng ở đâu đó trong thực quản chứ không phải ở dạ dày, những suy nghĩ buốt lạnh chạy dọc sống lưng như thế chợt nhớ ra về một điềm gở không lành. Nhắm mắt và cảm nhận tất cả những thứ này chẳng khác gì hành hạ mình lần thứ hai. Lần thứ nhất là trong trí não, tất cả những suy nghĩ của tôi hành hạ chính tôi. Và lần thứ hai, ở trong cơ thể, tất cả những gì tôi đưa vào đang sôi gào bên trong. Chiếc lò phản ứng hóa học là tôi đây, dường như đang bị buộc phải chịu đựng một phản ứng hóa học với đống kết tủa hết sức khó chịu, chúng tràn lan, đục ngầu, theo cấp số nhân, nhanh chóng bao phủ toàn bộ nội tạng, khiến tay chân tôi rã rời.
Nhưng dù thế nào thì tôi cũng tôn trọng những gì mà mình đang cảm thấy. Chẳng thế nào cả, nó cũng chỉ là một phản ứng bình thường. Tự hỏi bản thân, nếu như sau tất cả những suy nghĩ dày vò nọ mà tôi vẫn không cảm thấy gì, lúc đó chắc chắn tôi sẽ thật đáng thương.
Thực tế, sự im lặng và chịu đựng của tôi còn dễ chịu hơn là việc đứng dậy và thú nhận rằng mình không thể tự giải quyết những gì mình đang phải đương đầu. Tệ hơn cả là tôi cần sự giúp đỡ của một người mà tôi đã lỡ không còn tin tưởng. Tôi đang trốn tránh phần còn lại của câu chuyện mà thôi. Chỉ có hai lựa chọn, hoặc là chia tay, hoặc là tôi cần phải tin tưởng lần nữa. Nhưng thực sự, tôi không nghĩ mình còn đủ can đảm để tin ai. Tưởng tượng, trong trò chơi đi tìm kho báu, bạn sợ ma nhưng lại vô tình đi lạc vào một khu nhà hoang vắng, rồi sau đó bị dọa cho chết khiếp, sợ hãi và tuyệt vọng. Rồi bạn có còn muốn quay trở lại khu nhà đó không? Cho dù nếu bạn muốn tìm được kho báu bạn bắt buộc phải tìm thật kỹ càng khu nhà đó?
Chà, viết đến đây rồi tôi nghĩ, có lẽ mình không thể so sánh mọi thứ như thế được. Tình yêu và trò đi tìm kho báu đâu giống nhau?! Nếu nó thực sự chỉ là một trò chơi, tôi đã không phải trăn trở đến mức này.
Cảm giác này, cái cảm giác tôi muốn trì hoãn mọi chuyện khiến tôi thấy khó chịu vô cùng. Song, nếu không trì hoãn, thì tôi cũng sợ phải đối mặt với những gì sắp tới vô cùng, bởi, chân thành mà nói, tôi không biết phải đối mặt với nó như thế nào cả.
Cũng có những điều tôi không thể biết được, như thế này đây. Vô định và mông lung.

07.2019

Comments