Bản thảo. Hai trăm mười một hay Hai trăm linh một đều đúng cả
Tôi không thể quyết định con số nào hợp lý hơn, cả hai số nhảy ra trong đầu cùng một lúc nên tôi đã viết cả xuống, gọi là bản thảo.
211 hay 201 cũng như 404. Error.

Những suy nghĩ vụn vặt khi đọc tản văn của người khác khiến tôi nhớ đến chính bản thân mình của năm 15 tuổi, rất sắc màu, rất viển vông lại cũng rất siêu thực. Trong những câu chuyện của tôi thường thì sẽ có bảy phần hư cấu, ba phần chân thật. Nhưng chẳng hiểu sao mỗi khi đọc lại đều thấy rất thuyết phục.
Độ chân thực của nó chắc chỉ ngang với một giấc mơ, có lẽ vì vậy mà người ta cảm thấy chấp-nhận-được.
Những câu chuyện kể bằng ngôi thứ ba rất dễ dàng miêu tả. Mạch văn cứng và ngắn, đôi khi đậm đặc hình ảnh, tuyệt không có một phương thức nào khác thể hiện cảm xúc. Ngày đó độc giả của tôi là những cô gái với tầng suy nghĩ mộng mơ chẳng hề kém tôi, vì thế nên tôi rất tin tưởng vào độc giả của mình. Ném hết thảy suy nghĩ nhân vật cho độc giả quyết định. Thành ra truyện rất lòng vòng dẫn dắt lại rất đau não rời rạc. Đương nhiên tự tôi cũng biết nó chẳng hay ho gì, tôi chỉ đam mê cảm giác mà chữ tuôn ra từ đầu bút khi bản thân say mê trong cảm xúc của nhân vật để viết ra những bối cảnh, những suy nghĩ của nhân vật, cảm nhận,... để bộc lộ những thứ tôi có và chạm đến những thứ tôi không thể có.
Con chữ là cách để tôi trốn thoát thực tại giam cầm bản thân mình.
Chẳng hạn như nhân vật của tôi thường học rất giỏi toán, sau đó, rất vô cảm. Hoặc sẽ là một cô gái có đủ khả năng để chạy đến mọi nơi mình muốn, mặc kệ thế giới. Thường xuyên, người đọc sẽ thấy nữ chính luôn luôn được níu lại, không bởi nam chính thì bởi gia đình hay những mối quan hệ tương tự, ngăn cản sự trốn chạy của cô ấy.
Đó chính là sự thật mà tôi phải trải qua - một phần. Bao giờ cũng bị níu lại khi cố gắng tìm cách trốn thoát.
Tôi, trong việc viết lại khá kỹ tính. Nếu như không có xúc cảm thì là không có gì cả nên những dự án mà tôi đã lên, những nhân vật mà tôi đã chắp bút còn đang bị cô đọng trong dòng thời gian của riêng họ, cho đến khi tôi có những hình dung thật chi tiết về thế giới của họ, và quyêt định chắp bút một lần nữa. Thường thì là không bao giờ.
Nếu có một ngày rảnh rỗi tôi sẽ ngồi type những đoạn văn không đầu cuối lên blog này, để cho mọi người biết là "à, từng có một nhân vật như thế tồn tại"
Ciel, Nao, Thiên Anh,... Mỗi nhân vật lại có lẽ nào đó góp phần vào việc hình thành nhân cách của tôi. Thật lòng rất khó nói cho rõ rằng tôi đã tạo nên những người đó, hay họ đã tạo nên tôi.
Thành thật mà nói thì "tôi" cũng chính là một bản thảo còn dang dở mà tôi đang chắp bút.
Muốn viết một kết thúc thật khó khăn. Nên những tản văn như thế này tôi thường để ngỏ. Đành phải dùng cách cũ rích đó là xin phép đi làm một việc gì đó vậy.
Vậy thì, đến giờ nấu cơm rồi, tôi phải đi nấu cơm đây. Bản thảo này sẽ tạm dừng ở đây nhé.
Biết chắc rằng khi được đăng lên, và được người thứ ba đọc được, "bản thảo" này sẽ trở thành một bài viết. Nhưng tôi muốn cân nhắc tính chất không đổi của nó - nó chỉ là một bản thảo mà thôi nên tôi sẽ không đổi tên của nó mà cứ để nguyên như vậy.
Chắc tôi sẽ cần tìm cho mình một biên tập viên mất thôi...
211 hay 201 cũng như 404. Error.

Những suy nghĩ vụn vặt khi đọc tản văn của người khác khiến tôi nhớ đến chính bản thân mình của năm 15 tuổi, rất sắc màu, rất viển vông lại cũng rất siêu thực. Trong những câu chuyện của tôi thường thì sẽ có bảy phần hư cấu, ba phần chân thật. Nhưng chẳng hiểu sao mỗi khi đọc lại đều thấy rất thuyết phục.
Độ chân thực của nó chắc chỉ ngang với một giấc mơ, có lẽ vì vậy mà người ta cảm thấy chấp-nhận-được.
Những câu chuyện kể bằng ngôi thứ ba rất dễ dàng miêu tả. Mạch văn cứng và ngắn, đôi khi đậm đặc hình ảnh, tuyệt không có một phương thức nào khác thể hiện cảm xúc. Ngày đó độc giả của tôi là những cô gái với tầng suy nghĩ mộng mơ chẳng hề kém tôi, vì thế nên tôi rất tin tưởng vào độc giả của mình. Ném hết thảy suy nghĩ nhân vật cho độc giả quyết định. Thành ra truyện rất lòng vòng dẫn dắt lại rất đau não rời rạc. Đương nhiên tự tôi cũng biết nó chẳng hay ho gì, tôi chỉ đam mê cảm giác mà chữ tuôn ra từ đầu bút khi bản thân say mê trong cảm xúc của nhân vật để viết ra những bối cảnh, những suy nghĩ của nhân vật, cảm nhận,... để bộc lộ những thứ tôi có và chạm đến những thứ tôi không thể có.
Con chữ là cách để tôi trốn thoát thực tại giam cầm bản thân mình.
Chẳng hạn như nhân vật của tôi thường học rất giỏi toán, sau đó, rất vô cảm. Hoặc sẽ là một cô gái có đủ khả năng để chạy đến mọi nơi mình muốn, mặc kệ thế giới. Thường xuyên, người đọc sẽ thấy nữ chính luôn luôn được níu lại, không bởi nam chính thì bởi gia đình hay những mối quan hệ tương tự, ngăn cản sự trốn chạy của cô ấy.
Đó chính là sự thật mà tôi phải trải qua - một phần. Bao giờ cũng bị níu lại khi cố gắng tìm cách trốn thoát.
Tôi, trong việc viết lại khá kỹ tính. Nếu như không có xúc cảm thì là không có gì cả nên những dự án mà tôi đã lên, những nhân vật mà tôi đã chắp bút còn đang bị cô đọng trong dòng thời gian của riêng họ, cho đến khi tôi có những hình dung thật chi tiết về thế giới của họ, và quyêt định chắp bút một lần nữa. Thường thì là không bao giờ.
Nếu có một ngày rảnh rỗi tôi sẽ ngồi type những đoạn văn không đầu cuối lên blog này, để cho mọi người biết là "à, từng có một nhân vật như thế tồn tại"
Ciel, Nao, Thiên Anh,... Mỗi nhân vật lại có lẽ nào đó góp phần vào việc hình thành nhân cách của tôi. Thật lòng rất khó nói cho rõ rằng tôi đã tạo nên những người đó, hay họ đã tạo nên tôi.
Thành thật mà nói thì "tôi" cũng chính là một bản thảo còn dang dở mà tôi đang chắp bút.
Muốn viết một kết thúc thật khó khăn. Nên những tản văn như thế này tôi thường để ngỏ. Đành phải dùng cách cũ rích đó là xin phép đi làm một việc gì đó vậy.
Vậy thì, đến giờ nấu cơm rồi, tôi phải đi nấu cơm đây. Bản thảo này sẽ tạm dừng ở đây nhé.
Biết chắc rằng khi được đăng lên, và được người thứ ba đọc được, "bản thảo" này sẽ trở thành một bài viết. Nhưng tôi muốn cân nhắc tính chất không đổi của nó - nó chỉ là một bản thảo mà thôi nên tôi sẽ không đổi tên của nó mà cứ để nguyên như vậy.
Chắc tôi sẽ cần tìm cho mình một biên tập viên mất thôi...
Comments
Post a Comment