Mình muốn khóc
Không biết từ bao giờ, khi mình viết "mình muốn khóc" có nghĩa là mình không thể khóc được.
Những nỗi buồn chất chồng, kéo trĩu khuôn miệng tươi cười của mình xuống.
Khi mình cười mà mắt không cười, trông rất đáng sợ. Một lần nọ trên livestream ai đó đã nói điều gì đó không buồn cười, nhưng mình vẫn cười. Lúc xem lại livestream ấy mình đã nhắn nhủ bản thân phải "hoàn thiện nụ cười" của mình hơn nữa.
Đừng để lộ ra sơ hở. Đừng để họ thấy bất cứ điều gì.
Những người có thể thấy được, không cần phải nói, họ cũng có thể thấy.
Trở về, một đống công việc cần giải quyết. Mình quyết định cứ thong thả vạch ra từng mục rồi tập trung làm cho gọn.
Chuyện của đầu năm nay, những lần chạy như con thoi giữa bệnh viện và nhà, sự hoang hoải của cơn bệnh trong trí não, những lời lải nhải và cái nhìn soi mói của những người bệnh, những tin nhắn cảm ơn, trang excel tính toán số tiền viện phí, những ngày trời rét, sáng mùng 1 không ở bên bất kỳ một người thân thuộc nào, cơn trào ngược dạ dày những tưởng đã giết mình trong đêm ấy,... rất nhiều rất nhiều thứ đã trôi qua.
Tháng 10 sắp kết thúc rồi. Một năm cũng sắp qua.
Mình vẫn còn một số chuyện cần hoàn thành: Học ukulele cho ra hồn, tiếp tục viết, hai dự án trong tay còn dang dở, hai công việc được giao phó, những mối quan hệ cần duy trì, và cả sức khỏe của bản thân cũng cần được quan tâm.
Những ngày tới, nếu có được thong dong thả bộ, mình hứa sẽ trân trọng thật nhiều.
Và mình hứa sẽ trân trọng thời gian của bản thân, trân trọng mọi niềm vui, nỗi buồn, sự bận rộn, những trải nghiệm, sự thất bại hay thành công, nụ cười hay từng khoảnh khắc.
Mình hứa sẽ cố gắng, mình hứa sẽ dùng thời gian một cách có ích, mình hứa sẽ đi theo đúng con đường mà mình muốn - sống thật hạnh phúc, và biết ơn cuộc đời.
Biết ơn đến tận cùng, kể cả một chiếc lá rơi.

Vì thế nên, nước mắt ơi, tớ rất muốn khóc, nhưng tớ không muốn mình phải lấy hơi, phải nhíu mày phải nghĩ về một điều buồn bã. Nước mắt ơi nếu có thể, tớ xin cậu hãy rơi xuống đi.
Những nỗi buồn chất chồng, kéo trĩu khuôn miệng tươi cười của mình xuống.
Khi mình cười mà mắt không cười, trông rất đáng sợ. Một lần nọ trên livestream ai đó đã nói điều gì đó không buồn cười, nhưng mình vẫn cười. Lúc xem lại livestream ấy mình đã nhắn nhủ bản thân phải "hoàn thiện nụ cười" của mình hơn nữa.
Đừng để lộ ra sơ hở. Đừng để họ thấy bất cứ điều gì.
Những người có thể thấy được, không cần phải nói, họ cũng có thể thấy.
Trở về, một đống công việc cần giải quyết. Mình quyết định cứ thong thả vạch ra từng mục rồi tập trung làm cho gọn.
Chuyện của đầu năm nay, những lần chạy như con thoi giữa bệnh viện và nhà, sự hoang hoải của cơn bệnh trong trí não, những lời lải nhải và cái nhìn soi mói của những người bệnh, những tin nhắn cảm ơn, trang excel tính toán số tiền viện phí, những ngày trời rét, sáng mùng 1 không ở bên bất kỳ một người thân thuộc nào, cơn trào ngược dạ dày những tưởng đã giết mình trong đêm ấy,... rất nhiều rất nhiều thứ đã trôi qua.
Tháng 10 sắp kết thúc rồi. Một năm cũng sắp qua.
Mình vẫn còn một số chuyện cần hoàn thành: Học ukulele cho ra hồn, tiếp tục viết, hai dự án trong tay còn dang dở, hai công việc được giao phó, những mối quan hệ cần duy trì, và cả sức khỏe của bản thân cũng cần được quan tâm.
Những ngày tới, nếu có được thong dong thả bộ, mình hứa sẽ trân trọng thật nhiều.
Và mình hứa sẽ trân trọng thời gian của bản thân, trân trọng mọi niềm vui, nỗi buồn, sự bận rộn, những trải nghiệm, sự thất bại hay thành công, nụ cười hay từng khoảnh khắc.
Mình hứa sẽ cố gắng, mình hứa sẽ dùng thời gian một cách có ích, mình hứa sẽ đi theo đúng con đường mà mình muốn - sống thật hạnh phúc, và biết ơn cuộc đời.
Biết ơn đến tận cùng, kể cả một chiếc lá rơi.

Vì thế nên, nước mắt ơi, tớ rất muốn khóc, nhưng tớ không muốn mình phải lấy hơi, phải nhíu mày phải nghĩ về một điều buồn bã. Nước mắt ơi nếu có thể, tớ xin cậu hãy rơi xuống đi.
Comments
Post a Comment