'Cause freedom doesn't come for free
Tôi muốn bắt đầu văn bản này bằng từ "không" nhưng lo lắng về những hiệu ứng xấu mà nó có thể đem lại cho người đọc nên tôi mới viết một dòng dài dòng như thế này ở bên dưới.
Sau đây thì tôi xin nói
"No, it really costs you and me. Us"
Nói thế nào để có thể diễn tả chính xác những gì tôi cảm thấy nhỉ? Nó là cảm giác khi mà bạn rất tiếc nuối quãng đường siêu đẹp mà bạn vừa đi qua, nhưng cuối cùng thì bạn đã đi qua rồi nên bạn biết rằng việc của mình là phải tiến về phía trước. Bạn biết rằng mình có thể quay trở lại nhưng bạn không cho phép mình làm như thế vì bạn còn có những nơi cần phải đến. Bạn biết mình cần phải đi đâu nên phí thời gian trên một quãng đường đã trải qua hứa hẹn với bạn chẳng điều gì ngoài sự hối tiếc vì đã phí phạm thời gian.
Nỗi đau nằm dưới hộp sọ chứ không nằm trên vết sẹo mang nỗi đau ấy. Sự hối tiếc cũng vậy.
Nhưng cuối cùng, tất cả những đại thi hào, nhà văn, nhạc sĩ, họa sĩ hay kể cả những kẻ tầm thường con người chúng ta đều có lúc nào đó trong cuộc đời nhận ra rằng cuộc đời và một chuyến road trip rất giống nhau.
Chúng ta dấn thân vào "con đường" nọ, bất kể với tâm thế gì, lo sợ hay vui sướng, tò mò hay cảm thấy khiên cưỡng, chúng ta vẫn đi và đôi khi trên đoạn đường này hay kia ta cảm thấy một niềm vui nho nhỏ. Cuối cùng ta sẽ hiểu là, à, ai cũng phải "chuyển động" hết, ai cũng đang "vi vu" trên chuyến road trip riêng của họ hết. Và trên chuyến road trip ấy, chúng ta đi, đi chầm chậm hay mải miết thì chúng ta đều hiểu rằng mình đã sẵn sàng hi sinh một phần nào đó của bản thân mình, thậm chí, chúng ta biết chúng ta có thể hi sinh chính tính mạng của mình (ừ thì, một trong những rủi ro lớn nhất mà chúng ta vẫn mặc nhiên đánh đổi hàng ngày đó chính là tham gia giao thông đó các bạn biết hơm) nhưng chúng ta vẫn dấn bước, vì chúng ta cũng biết được rằng sự đánh đổi của mình có lý, và dù không biết ta sẽ đi đến đâu, sẽ thấy điều gì ta vẫn cứ đi. Đặt niềm tin chắc chắn vào những thứ vô định mà ta sẽ thu được trong suốt hành trình của mình dù có phải đánh đổi nó với thứ cố định duy nhất - mạng sống.
Đó là lý do làm những điều khiến mình sợ hãi sẽ thấy vui hơn. Và như vẫn thường thấy, những kẻ mạo hiểm thì thường yêu đời và người bán bảo hiểm lại hay sốt sắng.
Cuộc sống rất công bằng.
Quay lại với cái giá phải trả ở đầu bài kia - us. Tôi tin, đó là thứ mà tôi cần trải qua và, bằng tâm thế tin tưởng chứ không kỳ vọng, tôi biết mình cần bước tiếp thôi.
Điều cuối cùng còn nằm lại trong chiếc hộp Pandora là gì nào? Không phải tình yêu đâu, là niềm tin.
Vậy đấy, tôi tin vào chuyến road trip của mình. Tin vào sự tươi đẹp của thế giới.
Tin khi nghe Thắng hát "Cay đắng nhưng không đau"...
Và tôi tha thứ cho cuộc đời, và cho chính mình như thế đó.


Comments
Post a Comment