Goth - Ánh sáng và Bóng tối của thế giới. Xám.
Tôi không bắt đầu viết những dòng này vì muốn viết về Goth, nhưng giữa chừng thì lại đổi ý. Có lẽ do nhạc background của đoạn real talk tôi làm khiến tâm trạng tôi lái về câu chuyện này.

Goth là một cuốn sách đen tối. Một thế giới tanh tưởi và đậm đặc những máu cùng những suy nghĩ biến dạng.
Sự tài tình của Otsuichi nằm ở chỗ đó là cách ông hiểu về loài người.
Và thêm một điểm nữa khiến tôi thấy cảm phục, ông ấy đã thực sự chạm được đến những suy nghĩ dị dạng của những kẻ "Không đủ tư cách làm người".
Chúng ta là người, vì chúng ta đứng giữa lằn ranh của đen và trắng. Không bao giờ chỉ thuộc về một phía duy nhất.
Chúng ta được định danh, chúng ta có một định nghĩa riêng biệt được tặng cho ngay khi mới chào đời - cái tên. Trong quá trình lớn lên, con người không ngừng học tập, nhìn nhận thế giới xung quanh và phản chiếu lại chính mình để biết được đâu là đen, đâu là trắng. Và để biết là mình ở đâu trong hai thái cực ấy.
Kẻ sát nhân trong Goth phần nhiều không thực sự có một lý do nào để làm việc hắn khao khát - hắn chỉ muốn giết và giết chóc.
Mong muốn là một trong những phần rất bản năng của con người. Càng quy thuận tự nhiên bao nhiêu, ta càng thấy mong muốn của ta mãnh liệt bấy nhiêu.
Giống như vòng tròn Ying-Yan. Con người không chỉ thuộc về thiên nhiên, mà còn là sản phẩm tổng hòa của các mối quan hệ xã hội. Vì thế, dù giữ nguyên nguồn gốc tự nhiên, kẻ nào tự tách mình ra khỏi xã hội này, cho dù có nhận thức hay không, đều khó có thể được gọi-là-người.
Một trong những điều ghê rợn nhất mà tôi từng được nghe đó là lời cuối cùng của Albert Fish mang biệt danh Kẻ Màu Xám, bị xử tử vì tội ấu dâm, tự tổn thương bản thân, biểu hiện tình dục biến thái và cả, ăn thịt người; ông ta, trước khi bị tử hình đã nói "Tôi không biết tại sao tôi lại ở đây" .
Ở đây. Không phải là ở pháp trường. Ở đây là ở trên thế giới này. Ông không hiểu tại sao ông lại tồn tại và làm những chuyện ghê rợn như thế trong suốt cuộc đời mình. Ông không hiểu tại sao mình được tạo ra và phải sống. Ông không hiểu tại sao cuộc đời ông không còn gì ngoài thương tổn và lạm dụng. Cuộc phỏng vấn cuối cùng của Albert phải dừng lại nhiều lần vì nước mắt, ông không chịu đựng nổi những việc mình đã làm.
Dù sao thì cuối cùng tòa án vẫn quyết định là ÔNG NÊN CHẾT ĐI.
Tôi nghĩ, đến cuối cùng, Albert Fish đã nhận ra ông ta không có đủ tư cách làm người. Và chính điều đó khiến ông ta trở nên rất con người.
Thế giới này rất đen tối. Thế giới này cũng rất trong sáng. Vì không có bóng tối nên không có ánh sáng. Trước khi có định nghĩa về ánh sáng và bóng tối, thì, đương nhiên, cả hai đã từng là một.
Nếu không có ai ở đó để nói bạn tồn tại, liệu bạn có thực sự tồn tại hay không? (câu hỏi này lại lan man sang vật lý lượng tử và triết học mất rồi =)) )
Và với những kẻ sát nhân trong Goth, họ dường như mất đi (hay bị cướp mất) khả năng để phân biệt hai điều đó.
Ánh sáng và bóng tối. Tốt và xấu.
Nhưng, thế giới này, đâu có gì là không thể xảy ra. Nên, nếu thực sự trên đời có tồn tại một nơi chỉ tuyệt toàn đêm tối khốn khổ thì tôi cũng không ngạc nhiên.
Goth với tôi thực chất là một câu chuyện rất nhân văn. Mà hẳn là bởi nó nhân văn nên nó mới được phép xuất bản.
Một gợi ý cho những ai chưa đọc Goth. Hãy chú ý đến Cái Tên.
Và hãy nhắc bản thân nhớ về tư cách làm người.
Cuối cùng. Kẻ gần với bóng tối nhất, có thể là kẻ vô tâm nhất, hoặc cũng có thể là kẻ dễ rung động nhất.
Như ánh sáng và bóng tối vậy.
---
Một đoạn hội thoại.

Goth là một cuốn sách đen tối. Một thế giới tanh tưởi và đậm đặc những máu cùng những suy nghĩ biến dạng.
Sự tài tình của Otsuichi nằm ở chỗ đó là cách ông hiểu về loài người.
Và thêm một điểm nữa khiến tôi thấy cảm phục, ông ấy đã thực sự chạm được đến những suy nghĩ dị dạng của những kẻ "Không đủ tư cách làm người".
Chúng ta là người, vì chúng ta đứng giữa lằn ranh của đen và trắng. Không bao giờ chỉ thuộc về một phía duy nhất.
Chúng ta được định danh, chúng ta có một định nghĩa riêng biệt được tặng cho ngay khi mới chào đời - cái tên. Trong quá trình lớn lên, con người không ngừng học tập, nhìn nhận thế giới xung quanh và phản chiếu lại chính mình để biết được đâu là đen, đâu là trắng. Và để biết là mình ở đâu trong hai thái cực ấy.
Kẻ sát nhân trong Goth phần nhiều không thực sự có một lý do nào để làm việc hắn khao khát - hắn chỉ muốn giết và giết chóc.
Mong muốn là một trong những phần rất bản năng của con người. Càng quy thuận tự nhiên bao nhiêu, ta càng thấy mong muốn của ta mãnh liệt bấy nhiêu.
Giống như vòng tròn Ying-Yan. Con người không chỉ thuộc về thiên nhiên, mà còn là sản phẩm tổng hòa của các mối quan hệ xã hội. Vì thế, dù giữ nguyên nguồn gốc tự nhiên, kẻ nào tự tách mình ra khỏi xã hội này, cho dù có nhận thức hay không, đều khó có thể được gọi-là-người.
Một trong những điều ghê rợn nhất mà tôi từng được nghe đó là lời cuối cùng của Albert Fish mang biệt danh Kẻ Màu Xám, bị xử tử vì tội ấu dâm, tự tổn thương bản thân, biểu hiện tình dục biến thái và cả, ăn thịt người; ông ta, trước khi bị tử hình đã nói "Tôi không biết tại sao tôi lại ở đây" .
Ở đây. Không phải là ở pháp trường. Ở đây là ở trên thế giới này. Ông không hiểu tại sao ông lại tồn tại và làm những chuyện ghê rợn như thế trong suốt cuộc đời mình. Ông không hiểu tại sao mình được tạo ra và phải sống. Ông không hiểu tại sao cuộc đời ông không còn gì ngoài thương tổn và lạm dụng. Cuộc phỏng vấn cuối cùng của Albert phải dừng lại nhiều lần vì nước mắt, ông không chịu đựng nổi những việc mình đã làm.
Dù sao thì cuối cùng tòa án vẫn quyết định là ÔNG NÊN CHẾT ĐI.
Tôi nghĩ, đến cuối cùng, Albert Fish đã nhận ra ông ta không có đủ tư cách làm người. Và chính điều đó khiến ông ta trở nên rất con người.
Thế giới này rất đen tối. Thế giới này cũng rất trong sáng. Vì không có bóng tối nên không có ánh sáng. Trước khi có định nghĩa về ánh sáng và bóng tối, thì, đương nhiên, cả hai đã từng là một.
Nếu không có ai ở đó để nói bạn tồn tại, liệu bạn có thực sự tồn tại hay không? (câu hỏi này lại lan man sang vật lý lượng tử và triết học mất rồi =)) )
Và với những kẻ sát nhân trong Goth, họ dường như mất đi (hay bị cướp mất) khả năng để phân biệt hai điều đó.
Ánh sáng và bóng tối. Tốt và xấu.
Nhưng, thế giới này, đâu có gì là không thể xảy ra. Nên, nếu thực sự trên đời có tồn tại một nơi chỉ tuyệt toàn đêm tối khốn khổ thì tôi cũng không ngạc nhiên.
Goth với tôi thực chất là một câu chuyện rất nhân văn. Mà hẳn là bởi nó nhân văn nên nó mới được phép xuất bản.
Một gợi ý cho những ai chưa đọc Goth. Hãy chú ý đến Cái Tên.
Và hãy nhắc bản thân nhớ về tư cách làm người.
Cuối cùng. Kẻ gần với bóng tối nhất, có thể là kẻ vô tâm nhất, hoặc cũng có thể là kẻ dễ rung động nhất.
Như ánh sáng và bóng tối vậy.
---
Một đoạn hội thoại.
- Chúa tốt lành không?
- Dạ có
- Quỷ Satan có tốt lành không?
- Không.
- Vậy quỷ Satan là đến từ đâu?
- Dạ, từ …Chúa mà ra…
- Đúng rồi. Con trai hãy nói cho ta biết, tội ác có tồn tại trên thế giới này không?
- Dạ có
- Tội ác ở khắp mọi nơi phải không? Và Chúa tạo nên tất cả mọi thứ, đúng không?
- Đúng!
- Vậy ai tạo ra tội ác?
- .....
Về Thiên chúa giáo - Jesus ban cho loài người hình dạng rất giống ngài. Về thuyết Thượng Hạ Tương Liên, vũ trụ là một vòng xoắn ốc, chúng ta là vũ trụ và vũ trụ là ta.
Nên, mỗi khi nói về con người sẽ là nói về cả thế giới này. Nhưng thực ra cũng chỉ là nói về một cái chấm nhỏ mà thôi. (đó là lý do mà ở trên tôi đã nói đến Vật Lý Lượng Tử và Triết Học)
Nhưng bài viết này cũng chỉ dừng ở đây thôi. Vì cái chấm nhỏ là tôi đang trên đường tìm ra màu đen và trắng của mình. Vẫn còn vô minh và vẫn còn ở tầng dưới cùng của bậc thang xoắn ốc nọ.
Comments
Post a Comment